诸友山行,卢智晖掘野兰,因为赋

近现代 卢青山
空谷佳人居山尾,浴山之泉友山鬼。明月之光薰其神,漫山摇曳香氤氲。 大辂峨冠连云立,幽贞宁托山中石。颇闻大夫宣高风,许身万里来相从。 从此居家楚辞里,厮磨耳鬓无彼此。以美为佩德为裳,湘灵帝子奴其旁。 乾坤板荡天潢泻,大夫落落青潭下。恸哭举世汩其泥,谁能只手撑天欹。 归来仍向山之隩,冥然化身山中草。长苗拂拂溷青茅,春秋循转随枯凋。 尚有清根香熠熠,深埋直向九泉隙。慕名而至满山凹,穷呼细索纷徒劳。 嘉名纵在躯已别,从今与世永相诀。王侯朝市翻联翩,曰新曰旧争自妍。 奇香不作随已毁,刻入汗青腥而秽。我常梦向山中来,月光飏飏山泉开。 忽焉右兮忽焉左,似有歌兮歌楚些。
kōng jiā rén shān wěi   shān zhī quán yǒu shān guǐ míng yuè zhī guāng xūn shén   màn shān yáo xiāng yīn yūn
é guān lián yún   yōu zhēn níng tuō shān zhōng shí wén dài xuān gāo fēng   shēn wàn lái xiāng cóng
cóng jiā chǔ   ěr bìn měi wèi pèi wèi shang   xiāng líng páng
qián kūn bǎn dàng tiān huáng xiè   dài luò luò qīng tán xià tòng shì   shuí néng zhī shǒu chēng tiān
guī lái réng xiàng shān zhī ào   míng rán huà shēn shān zhōng cǎo zhǎng miáo hùn qīng máo   chūn qiū xún zhuǎn suí diāo
shàng yǒu qīng gēn xiāng   shēn mái zhí xiàng jiǔ quán míng ér zhì mǎn shān āo   qióng suǒ fēn láo
jiā míng zòng zài bié   cóng jīn shì yǒng xiāng jué wáng hóu cháo shì fān lián piān   yuē xīn yuē jiù zhēng yán
xiāng zuò suí huǐ   hàn qīng xīng ér huì cháng mèng xiàng shān zhōng lái   yuè guāng yáng yáng shān quán kāi
yān yòu yān zuǒ   shì yǒu chǔ xiē