竹友歌

宋代 单人耘
竹能虚心是我师,竹有劲节真吾友。虚心劲节叶长青,质朴无华交可久。 岂不闻孤竹国君之国号,以其孤高无可偶。又不闻晋唐林溪间,七贤六逸往来守。 玉川子庐爱箨龙,诫儿莫杀入其口。东坡先生甚爱之,不可一日无此叟。 板桥画本得天然,日光移影映窗牖。庭前数竿摇清佩,浣我俗尘三百斗。 近坐须眉生寒碧,莫逆于心忘谁某。昨宵雨急春雷震,何期一怒如狮吼; 今日新晴吟细细,高垂凤尾曳轻帚。颇宜嫩晓破烟来,衣裳润湿如喷酒。 复宜月下携琴至,此境清绝迥非人间有。更宜雪夜枕前听,清音窸窣有如秋蟹芦汀走。 噫嘻竹友,高风亮节共潇洒,何以报之愧琼玖。爱汝无可赠,长歌一篇为问君子知也否。
zhú néng xīn shì shī   zhú yǒu jìn jié zhēn yǒu xīn jìn jié cháng qīng zhì   piáo huá jiāo jiǔ    
wén zhú guó jūn zhī guó hào   gāo ǒu yòu wén jìn táng lín jiān   xián liù wǎng lái shǒu    
chuān ài tuò lóng   jiè ér shā kǒu dōng xiān sheng shén ài zhī   sǒu    
bǎn qiáo huà běn tiān rán   guāng yǐng yìng chuāng yǒu tíng qián shù gān yáo 竿 qīng pèi huàn   chén sān bǎi dòu    
jìn zuò méi shēng hán   xīn wàng shuí mǒu zuó xiāo chūn léi zhèn   shī hǒu    
jīn xīn qíng yín   gāo chuí fèng wěi qīng zhǒu nèn xiǎo yān lái   shang rùn shī 湿 pēn jiǔ    
yuè xià xié qín zhì   jìng qīng jué jiǒng fēi rén jiān yǒu gèng xuě zhěn qián tīng qīng   yīn yǒu qiū xiè tīng zǒu    
zhú yǒu   gāo fēng liàng jié gòng xiāo   bào zhī kuì qióng jiǔ ài zèng cháng   piān wèi wèn jūn zi zhī fǒu