烛影摇红 又用张材甫韵

宋代 张玉娘
梅雪乍融,单于吹彻寒犹浅。夜从灯下剪春幡,笑罢椒盘宴。 云母屏开帘卷。放嫦娥、广寒宫苑。星移银汉。月满花衢,绕城弦管。 □□□□,谯楼一任更筹换。锦霞银树玉桥联,谁道蓬山远。 可是紫箫声断。漫懊恨、春宵苦短。不堪回首,照□芙蕖,断肠鸿雁。
méi xuě zhà róng   chán chuī chè hán yóu qiǎn cóng dēng xià jiǎn chūn fān   xiào jiāo pán yàn
yún píng kāi lián juǎn fàng cháng é guǎng 广 hán gōng yuàn xīng yín hàn yuè mǎn huā   rào chéng xián guǎn
          qiáo lóu rèn gēng chóu huàn jǐn xiá yín shù qiáo lián   shuí dào péng shān yuǎn
shì xiāo shēng duàn màn ào hèn chūn xiāo duǎn kān huí shǒu   zhào     duàn cháng hóng 鸿 yàn