烛影摇红 淮南故将军家有歌妓,才容自许,

宋代 虞集
愿一见公,竟不及见而卒。客有为以赋此曲者雪映虚檐,梦魂正绕阳台近。朝来谁为护重笼,云卧衣裳冷。应念兰心薰性。对芳年、才华自信。洞房春暖,换羽移宫,珠圆丝莹。板压红牙,手痕犹在余香泯。当时惟待醉翁来,教听莺声引。可惜闲情未领。但雕梁、尘销雾暝。几回清夜,月转西廊,梧桐疏影。
yuàn jiàn gōng   jìng jiàn ér yǒu wéi zhě xuě yìng yán mèng   hún zhèng rào yáng tái jìn zhāo lái shuí wèi zhòng lóng yún   shang lěng yīng niàn lán xīn xūn xìng duì fāng nián cái huá xìn dòng fáng chūn nuǎn huàn gōng zhū yuán   yíng bǎn   hóng shǒu hén yóu zài xiāng mǐn   dāng shí wéi dài zuì wēng lái jiào tīng yīng shēng yǐn xián   qíng wèi lǐng dàn diāo liáng chén xiāo míng huí qīng yuè zhuǎn láng tóng shū yǐng                 西