烛影摇红 后汉匈奴传,言呼韩邪单于来朝,

元代 梁寅
,此事之关也。西京杂记乃云,元帝使画工毛延寿图宫人形貌,按图名幸。王嫱以赂金少,画不及貌。王嫱当行,帝见之悔,乃杀延寿。夫元帝柔仁之主也,而谓其因女色杀画工,余固不信。而无宠自请行,诚一污贱女子耳。后之为昭君曲者多归咎元帝,殊不当也。因此赋深锁宫花,绣生鱼*重门闭。美人何事怨东风,独抱伤春意。月照黄沙万里,到毡城、芳心自喜。尊前歌舞,马上琵琶,宠深谁比。毳服胡妆,那思旧日娇罗绮。年年秋雁向南飞,肯寄相思字。岁久玉颜憔悴,似花落,悔随流水。草青坟上,应是香魂,尚含愁思。
  shì zhī guān 西 jīng nǎi yún   yuán shǐ 使 huà gōng máo yán shòu 寿 gōng rén xíng mào   àn míng xìng wáng qiáng jīn shǎo   huà mào wáng qiáng dāng háng   jiàn zhī huǐ   nǎi shā yán shòu 寿 yuán róu rén zhī zhǔ   ér wèi yīn shā huà gōng   xìn ér chǒng qǐng xíng   chéng jiàn ěr hòu zhī wèi zhāo jūn zhě duō guī jiù yuán   shū dàng yīn shēn suǒ gōng huā   xiù shēng   chóng mén měi rén shì yuàn dōng fēng   bào shāng chūn yuè zhào huáng shā wàn   dào zhān chéng fāng xīn zūn qián   shàng pa   chǒng shēn shuí cuì zhuāng   jiù jiāo luó nián nián qiū yàn xiàng nán fēi   kěn xiāng suì jiǔ yán qiáo cuì   shì huā luò   huǐ suí liú shuǐ cǎo qīng fén shàng   yìng shì xiāng hún   shàng hán chóu