烛影摇红·飞尽西园

宋代 吴文英
飞尽西园,晚秋却胜春天气。霜花开尽锦屏空,红叶新装缀。时放清杯泛水。暗凄凉、东风旧事。夜吟不绝,松影阑干,月笼寒翠。莫唱阳关,但凭彩袖歌千岁。秋星入梦隔明朝,十载吴宫会。一棹回潮度苇。正西窗、灯花报喜。柳蛮樱素,试酒争怜,不教不醉。
fēi jǐn 西 yuán   wǎn qiū què shèng chūn tiān shuāng huā kāi jǐn jǐn píng kōng   hóng xīn zhuāng zhuì shí fàng qīng bēi fàn shuǐ àn liáng dōng fēng jiù shì yín jué   sōng yǐng lán gān   yuè lóng hán cuì chàng yáng guān   dàn píng cǎi xiù qiān suì qiū xīng mèng míng cháo   shí zài gōng huì zhào huí cháo wěi zhèng 西 chuāng dēng huā bào liǔ mán yīng   shì jiǔ zhēng lián   jiào zuì