烛影摇红·碧澹山姿

宋代 吴文英
碧澹山姿,暮寒愁沁歌眉浅。障泥南陌润轻酥,灯火深深院。入夜笙歌渐暖。彩旗翻、宜男舞遍。恣游不怕,素袜尘生,行裙红溅。银烛笼纱,翠屏不照残梅怨。洗妆清靥湿春风,宜带啼痕看。楚梦留情未散。素娥愁、天深信远。晓窗移枕,酒困香残,春阴帘卷。
dàn shān 姿   hán chóu qìn méi qiǎn zhàng nán rùn qīng   dēng huǒ shēn shēn yuàn shēng jiàn nuǎn cǎi fān nán biàn yóu   chén shēng   xíng qún hóng jiàn yín zhú lóng shā   cuì píng zhào cán méi yuàn zhuāng qīng shī 湿 chūn fēng   dài hén kàn chǔ mèng liú qíng wèi sàn é chóu tiān shēn xìn yuǎn xiǎo chuāng zhěn   jiǔ kùn xiāng cán   chūn yīn lián juǎn