烛影摇红

宋代 翁孟寅
楼倚春城,锁窗曾共巢春燕。人生好梦比春风,不似杨花健。旧事如天渐远。奈情缘、素丝未断。镜尘埋恨,带粉栖香,曲屏寒浅。 环佩空归,故园羞见桃花面。轻烟残照下阑干,独自疏帘卷。 一信狂风又晚。海棠花、随风满院。乱鸦归后,杜宇啼时,一声声怨。
lóu chūn chéng   suǒ chuāng céng gòng cháo chūn yàn rén shēng hǎo mèng chūn fēng   shì yáng huā jiàn jiù shì tiān jiàn yuǎn nài qíng yuán wèi duàn jìng chén mái hèn   dài fěn xiāng   píng hán qiǎn
huán pèi kōng guī   yuán xiū jiàn táo huā miàn qīng yān cán zhào xià lán gān   shū lián juǎn
xìn kuáng fēng yòu wǎn hǎi táng huā suí fēng mǎn yuàn luàn guī hòu   shí   shēng shēng yuàn