烛影摇红

宋代 孙惟信
一朵鞓红,宝钗压髻东风溜。年时也是牡丹时,相见花边酒。初试夹纱半袖。与花枝、盈盈斗秀。对花临景,为景牵情,因花感旧。 题叶无凭,曲沟流水空回首。梦云不入小山屏,真个欢难偶。别后知他安否。软红街、清明还又。絮飞春尽,天远书沉,日长人瘦。
duǒ tīng hóng   bǎo chāi dōng fēng liū nián shí shì dan shí   xiāng jiàn huā biān jiǔ chū shì jiā shā bàn xiù huā zhī yíng yíng dòu xiù duì huā lín jǐng   wèi jǐng qiān qíng   yīn huā gǎn jiù
píng   gōu liú shuǐ kōng huí shǒu mèng yún xiǎo shān píng   zhēn huān nán ǒu bié hòu zhī ān fǒu ruǎn hóng jiē qīng míng hái yòu fēi chūn jìn   tiān yuǎn shū chén   cháng rén shòu