烛影摇红

宋代 周邦彦
香脸轻匀,黛眉巧画宫妆淡。风流天付与精神,全在娇波转。 早是萦心可惯。那更堪、频频顾盼。几回得见,见了还休,争如不见。 烛影摇红,夜阑饮散春宵短。当时谁解唱阳关,离恨天涯远。 无奈云收雨散。凭阑干、东风泪眼。海棠开后,燕子来时,黄昏庭院。
xiāng liǎn qīng yún   dài méi qiǎo huà gōng zhuāng dàn fēng liú tiān jīng shén   quán zài jiāo zhuǎn
zǎo shì yíng xīn guàn gèng kān pín pín pàn huí jiàn   jiàn le hái xiū   zhēng jiàn
zhú yǐng yáo hóng   lán yǐn sàn chūn xiāo duǎn dāng shí shuí jiě chàng yáng guān   hèn tiān yuǎn
nài yún shōu sàn píng lán gān dōng fēng lèi yǎn hǎi táng kāi hòu   yàn lái shí   huáng hūn tíng yuàn