烛影摇红

明代 汪洋
刬地繁樱,柳绵吹淡春无力。燕泥犹笑未归人,强作游青客。 呷酒心情再觅,怯东园、芳期悄隔。黏堤灯火,入障孤云,一窗月黑。 独醒鱼龙,背人暗把茫茫测。清宵移枕听梁州,声咽难成笛。 梦里零星异陌,望高楼、森森立笔。写成微雨,约住梅英,帘儿飘湿。
chǎn fán yīng   liǔ mián chuī dàn chūn yàn yóu xiào wèi guī rén   qiáng zuò yóu qīng
jiǔ xīn qíng zài   qiè dōng yuán fāng qiāo nián dēng huǒ   zhàng yún   chuāng yuè hēi
xǐng lóng   bèi rén àn máng máng qīng xiāo zhěn tīng liáng zhōu   shēng yàn nán chéng
mèng líng xīng   wàng gāo lóu sēn sēn xiě chéng wēi   yuē zhù méi yīng   lián ér piāo shī 湿