祝英台(晚春)

宋代 程垓
坠红轻,浓绿润,深院又春晚。睡起厌厌,无语小妆懒。可堪三月风光,五更魂梦,又都被、杜鹃催攒。 怎消遣。人道愁与春归,春归愁未断。闲倚银屏,羞怕泪痕满。断肠沈水重熏,瑶琴闲理,奈依旧、夜寒人远。
zhuì hóng qīng   nóng 绿 rùn   shēn yuàn yòu chūn wǎn shuì yān yān   xiǎo zhuāng lǎn kān sān yuè fēng guāng   gēng hún mèng   yòu dōu bèi juān cuī zǎn
zěn xiāo qiǎn rén dào chóu chūn guī   chūn guī chóu wèi duàn xián yín píng   xiū lèi hén mǎn duàn cháng shěn shuǐ zhòng xūn   yáo qín xián   nài jiù hán rén yuǎn