祝英台近 竹沙为苔石请赋栖霞晓发诗,倚声应之。
岭霞明,江月堕,晓起浩无际。黄叶深深,诗思在驴背。
不妨茸帽欺霜,满身松影,且饱看、六朝烟寺。
几年事。一番梦逐云空,仙瓢付流水。雪散沙鸿,愁写断肠字。
可知画角声中,连天风雨。又减了、旧时山翠。
lǐng
岭
xiá
霞
míng
明
,
jiāng
江
yuè
月
duò
堕
,
xiǎo
晓
qǐ
起
hào
浩
wú
无
jì
际
huáng
。
yè
黄
shēn
叶
shēn
深
shī
深
,
sī
诗
zài
思
lǘ
在
bèi
驴
背
。
bù
不
fáng
妨
rōng
茸
mào
帽
qī
欺
shuāng
霜
,
mǎn
满
shēn
身
sōng
松
yǐng
影
,
qiě
且
bǎo
饱
kàn
看
liù
、
cháo
六
yān
朝
sì
烟
寺
。
jǐ
几
nián
年
shì
事
yī
。
fān
一
mèng
番
zhú
梦
yún
逐
kōng
云
xiān
空
,
piáo
仙
fù
瓢
liú
付
shuǐ
流
xuě
水
sǎn
。
shā
雪
hóng
散
chóu
沙
xiě
鸿
,
duàn
愁
cháng
写
zì
断
肠
字
。
kě
可
zhī
知
huà
画
jiǎo
角
shēng
声
zhōng
中
,
lián
连
tiān
天
fēng
风
yǔ
雨
yòu
。
jiǎn
又
le
减
jiù
了
shí
、
shān
旧
cuì
时
山
翠
。