祝英台近(为自得齐赋)

宋代 止禅师
水空流,心不竞,门掩柳阴早。芸暖书芗,声压四檐悄。断尘飞远清风,人间醒醉,任蝶梦、何时分晓。 古音少。素琴久已无弦,俗子未知道。听雨看云,依旧静中好。但教春气融融,一般意思,小窗外、不除芳草。
shuǐ kōng liú   xīn jìng   mén yǎn liǔ yīn zǎo yún nuǎn shū xiāng   shēng yán qiāo duàn chén fēi yuǎn qīng fēng   rén jiān xǐng zuì   rèn dié mèng shí fēn xiǎo
yīn shǎo qín jiǔ xián   wèi zhī dào tīng kàn yún   jiù jìng zhōng hǎo dàn jiào chūn róng róng   bān   xiǎo chuāng wài chú fāng cǎo