祝英台近·宿酲苏

宋代 汤恢
宿酲苏,春梦醒,沈水冷金鸭。落尽桃花,无人扫红雪。渐催煮酒园林,单衣庭院,春又到、断肠时节。 恨离别。长忆人立荼,珠帘卷香月。几度黄昏,琼枝为谁折。都将千里芳心,十年幽梦,分付与、一声啼鴂。
宿 chéng   chūn mèng xǐng   shěn shuǐ lěng jīn luò jǐn táo huā   rén sǎo hóng xuě jiàn cuī zhǔ jiǔ yuán lín   dān tíng yuàn   chūn yòu dào duàn cháng shí jié
hèn bié cháng rén   zhū lián juǎn xiāng yuè huáng hūn   qióng zhī wèi shuí zhé dōu jiāng qiān fāng xīn   shí nián yōu mèng   fēn shēng jué