祝英台近 赋得更脱红裙裹鸭儿

清代 曹贞吉
浦风回,村路远。画楫弄还倦。闲唼浮萍,乳鸭两三点。 任他次第呼名,竹弓休射,怕惊起、睡鸳波面。 绣裙茜。忽地蘸水空明,花影碎凌乱。犹带残霞,混入也难辨。 笑携女伴归来,满身荷露,浑疑是、巫山行遍。
fēng huí   cūn yuǎn huà nòng hái juàn xián shà píng   liǎng sān diǎn
rèn míng   zhú gōng xiū shè   jīng shuì yuān miàn
xiù qún qiàn zhàn shuǐ kōng míng   huā yǐng suì líng luàn yóu dài cán xiá   hùn nán biàn
xiào xié bàn guī lái   mǎn shēn   hún shì shān xíng biàn