祝英台近·黯春阴

宋代 吴文英
黯春阴,收灯後,寂寞几帘户。一片花飞,人驾彩云去。应是蛛网金徽,拍天寒水,恨声断、孤鸿洛浦。对君诉。团扇轻委桃花,流红为谁赋。□□□□,从今醉何处。可怜憔悴文园,曲屏春到,断肠句、落梅愁雨。
àn chūn yīn   shōu dēng hòu   lián piàn huā fēi   rén jià cǎi yún yìng shì zhū wǎng jīn huī   pāi tiān hán shuǐ   hèn shēng duàn hóng 鸿 luò duì jūn tuán shàn qīng wěi táo huā   liú hóng wèi shuí 。,           cóng jīn zuì chǔ lián qiáo cuì wén yuán   píng chūn dào   duàn cháng luò méi chóu