祝英台近

宋代 周密
烛摇花,香袅穗,独自奈春冷。过了收灯,才始作花信。无端雨外余酲,莺边残梦,又还动、惜芳心性。 忍重省。几多绿意红情,吟笺倩谁整。香减春衫,老却旧荀令。小楼深闭东风,曲屏斜倚,知他是、为谁成病。
zhú yáo huā   xiāng niǎo suì   nài chūn lěng guò le shōu dēng   cái shǐ zuò huā xìn duān wài chéng   yīng biān cán mèng   yòu hái dòng fāng xīn xìng
rěn zhòng shěng duō 绿 hóng qíng   yín jiān qiàn shuí zhěng xiāng jiǎn chūn shān   lǎo què jiù xún lìng xiǎo lóu shēn dōng fēng   píng xié   zhī shì wèi shuí chéng bìng