祝英台近

宋代 刘克庄
雨凄迷,风料峭。情绪被花恼。白白红红,满地无人扫。可堪解佩盟寒,坠楼命薄,更杜宇、枝头闲火刍。 绿阴绕。青帝结束匆匆,转眼朱明了。怕与春辞,茗芋玉山倒。后期觉做明年,春年年好,却不道、明年人老。
  fēng liào qiào qíng bèi huā nǎo bái bái hóng hóng   mǎn rén sǎo kān jiě pèi méng hán   zhuì lóu mìng   gèng zhī tóu xián huǒ chú
绿 yīn rào qīng jié shù cōng cōng   zhuǎn yǎn zhū míng liǎo chūn   míng shān dǎo hòu jué zuò míng nián   chūn nián nián hǎo   què dào míng nián rén lǎo