祝英台近

宋代 张元干
枕霞红,钗燕坠。花露殢云髻。粉淡香残,犹带宿酲睡。画檐红日三竿,慵窥鸾鉴,长是倚、春风无力。 又经岁。玉腕条脱轻松,羞郎见憔悴。何事秋来,容易又分袂。可堪疏雨梧桐,空阶络纬,背人处、偷弹珠泪。
zhěn xiá hóng   chāi yàn zhuì huā yún fěn dàn xiāng cán   yóu dài 宿 chéng shuì huà yán hóng sān gān 竿   yōng kuī luán jiàn   cháng shì chūn fēng
yòu jīng suì wàn tiáo tuō qīng sōng   xiū láng jiàn qiáo cuì shì qiū lái   róng yòu fēn mèi kān shū tóng   kōng jiē luò wěi   bèi rén chù tōu dàn zhū lèi