祝英台

宋代 赵彦端
兽金寒,帘玉润,梅雪印苔絮。春意如人,易散苦难聚。几多丝竹深情,池溏幽梦,犹倚赖、与君同住。 旧游处。谁唤别浦仙帆,风前问征路。烟雨连江,吹恨正无数。莫数紫燕归来,红云开后,空怅望、主人轻去。
shòu jīn hán   lián rùn   méi xuě yìn tái chūn rén   sàn nàn duō zhú shēn qíng   chí táng yōu mèng   yóu lài jūn tóng zhù
jiù yóu chù shuí huàn bié xiān fān   fēng qián wèn zhēng yān lián jiāng   chuī hèn zhèng shù shù yàn guī lái   hóng yún kāi hòu   kōng chàng wàng zhǔ rén qīng