祝英台

宋代 曹勋
晚寒浓,残雪重,春意在何许。萼绿仙姿,海上未飞去。粲粲玉立丰标,天寒日暮,笑东风、不曾轻付。 几凝伫。闲为写出横斜,无声断肠句。常对幽情,何事更重赋。待约他日貂裘,玉溪清夜,喷龙吟、月明徐步。
wǎn hán nóng   cán xuě zhòng   chūn zài è 绿 xiān 姿   hǎi shàng wèi fēi càn càn fēng biāo   tiān hán   xiào dōng fēng céng qīng
níng zhù xián wèi xiě chū héng xié   shēng duàn cháng cháng duì yōu qíng   shì gèng zhòng dài yuē diāo qiú   qīng   pēn lóng yín yuè míng