竹瘿冠为李道人赋

金朝 麻九畴
东方有物字丰隆,以鸣为职驱群聋。万头濈濈囚冻窟,欲出不出愁天公。 回寒作暖出一噫,黑帝不敢藏昆虫。所以独为六子长,挥斥元气周神功。 车轰鼓震顷万里,六甲云风随唤起。四阴用事合收声,犹奋狂阳鸣不已。 号令非时遭物玩,草木不凋花再蕾。恼得司秋诉帝阍,漏泄机缄法当死。 天公大怪下桎梏,推落车中堕岩谷。非程非马亦非人,化作苍筤一枝竹。 劲气刚风难遽销,夜闻风雨犹萧萧。耸身直上三千尺,天公又怪干云霄。 鬼压神缚不听出,只见白云锁三日。云散惟馀青屈盘,颐隐于脐变仙质。 道人真是万物盗,斫取为冠就天巧。秋霜争敢上头颅,常与春风同醉倒。 此冠固奇惜未大,有冠独在方之外。日月为藤织四时,烟霞为桦绵千载。 天潢绝汉梁虚碧,北斗旋衡簪沆瀣。不随脂粉侣狻猊,不逐风霜陪獬豸。 一任旋乾复转坤,头上峨峨终古在。欲作檀那施此冠,不识先生若为戴。
dōng fāng yǒu fēng lóng   míng wèi zhí qún lóng wàn tóu qiú dòng   chū chū chóu tiān gōng
huí hán zuò nuǎn chū   hēi gǎn cáng kūn chóng suǒ wèi liù zhǎng   huī chì yuán zhōu shén gōng
chē hōng zhèn qǐng wàn   liù jiǎ yún fēng suí huàn yīn yòng shì shōu shēng   yóu fèn kuáng yáng míng
hào lìng fēi shí zāo wán   cǎo diāo huā zài lěi nǎo qiū hūn   lòu xiè jiān dāng
tiān gōng guài xià zhì   tuī luò chē zhōng duò yán fēi chéng fēi fēi rén   huà zuò cāng láng zhī zhú
jìn gāng fēng nán xiāo   wén fēng yóu xiāo xiāo sǒng shēn zhí shàng sān qiān chǐ   tiān gōng yòu guài gān yún xiāo
guǐ shén tīng chū   zhī jiàn bái yún suǒ sān yún sàn wéi qīng pán   yǐn biàn xiān zhì
dào rén zhēn shi wàn dào   zhuó wèi guān jiù tiān qiǎo qiū shuāng zhēng gǎn shàng tou   cháng chūn fēng tóng zuì dào
guān wèi   yǒu guān zài fāng zhī wài yuè wèi téng zhī shí   yān xiá wèi huà mián qiān zǎi
tiān huáng jué hàn liáng   běi dǒu xuán héng zān hàng xiè suí zhī fěn suān   zhú fēng shuāng péi xiè zhì
rèn xuán qián zhuǎn kūn   tóu shàng é é zhōng zài zuò tán shī guān   shí xiān sheng ruò wéi dài