竹轩为徐以道赋

明代 杨士奇
幽人乐种竹,竹生繁且妍。垂云羃户外,映月摇阶前。 晴疑抗翠翿,风类鸣清弦。夏来暑威薄,冬至寒节坚。 时携羊求侣,亦咏嵇阮篇。即此适萧散,焉知尘俗牵。
yōu rén zhǒng zhú   zhú shēng fán qiě yán chuí yún wài   yìng yuè yáo jiē qián
qíng kàng cuì dào 翿   fēng lèi míng qīng xián xià lái shǔ wēi báo   dōng zhì hán jié jiān
shí xié yáng qiú   yǒng ruǎn piān shì xiāo sàn   yān zhī chén qiān