竹轩诗兴

宋代 张镃
柴门风捲却吹开,陕径初成竹旋栽。梢影细从茶椀入,叶声轻逐篆烟来。 暑天倦卧星穿透,冬昼閒吟雪压摧。预想此时应更好,莫移墙下一株梅。
chái mén fēng juǎn què chuī kāi   shǎn jìng chū chéng zhú xuán zāi shāo yǐng cóng chá wǎn   shēng qīng zhú zhuàn yān lái    
shǔ tiān juàn xīng chuān 穿 tòu   dōng zhòu xián yín xuě cuī xiǎng shí yīng gèng hǎo   qiáng xià zhū méi