竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
夜境沉沉寂,高城忽四更。 山收霾净尽,月吐魄初生。 已过三通鼓,犹残二尺檠。 始疑千嶂合,徐觉半窗明。 愿兔空留照,荒鸡太少情。 应须烦玉斧,缺处更修成。
jìng chén chén   gāo chéng gēng  
shān shōu mái jìng jìn   yuè chū shēng  
guò sān tōng   yóu cán èr chǐ qíng  
shǐ qiān zhàng   jué bàn chuāng míng  
yuàn kōng liú zhào   huāng tài shǎo qíng  
yìng fán   quē chù gèng xiū chéng