竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
珠玉嫌轻衒,深藏意自佳。 不归胡贾手,却入褐夫怀。 宽博宁儒戏,从容与道偕。 用之荐郊庙,舍则媚渊崖。 龙起惊空藏,虹来贯小斋。 平生不求售,非为价难谐。
zhū xián qīng xuàn   shēn cáng jiā
guī jiǎ shǒu   què huái 怀
kuān níng   cóng róng dào xié
yòng zhī jiàn jiāo miào   shě mèi yuān
lóng jīng kōng cáng   hóng lái guàn xiǎo zhāi
píng shēng qiú shòu   fēi wéi jià nán xié