竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
静院闭花时,沉沉昼漏移。 偶然声出户,应是客围棋。 夜寂推枰响,机深落子迟。 恼禅天女去,入定老僧知。 鹄至难传艺,莺啼许借枝。 须臾分局势,何待烂柯为。
jìng yuàn huā shí   chén chén zhòu lòu  
ǒu rán shēng chū   yìng shì wéi  
tuī píng xiǎng   shēn lào chí  
nǎo chán tiān   dìng lǎo sēng zhī  
zhì nán chuán   yīng jiè zhī  
fēn shì   dài làn wèi