竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
小径通车辙,全家隐薜萝。 俗人望崖返,长者及门多。 往往知蜗舍,时时叩雀罗。 鸡栖柏厚去,犊驾太丘过。 骥尾聊同托,骊驹且莫歌。 平生疑泄柳,不纳意如何。
xiǎo jìng tōng chē zhé   quán jiā yǐn luó
rén wàng fǎn   zhǎng zhě mén duō
wǎng wǎng zhī shè   shí shí kòu què luó
bǎi hòu   jià tài qiū guò
wěi liáo tóng tuō   qiě
píng shēng xiè liǔ