竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
婉彼小家女,终年乐事稀。 忍寒惟业织,晓至尚闻机。 漏听铜壶滴,梭随玉腕挥。 只愁老姑促,忘送素娥归。 甚矣献裘切,伤哉恤纬微。 盈庭皆赐帛,何以补宵衣。
wǎn xiǎo jiā   zhōng nián shì
rěn hán wéi zhī   xiǎo zhì shàng wén
lòu tīng tóng   suō suí wàn huī
zhǐ chóu lǎo   wàng sòng é guī
shén xiàn qiú qiè   shāng zāi wěi wēi
yíng tíng jiē   xiāo