竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
植物惟松柏,苍苍贯四时。 岁虽寒不改,人到老方知。 风籁龙吟冷,冰枝鹤立危。 一株独青在,万木后凋谁。 齐寝樵苏矣,秦宫点涴之。 斧斤寻未已,善保栋梁姿。
zhí wéi sōng bǎi   cāng cāng guàn shí
suì suī hán gǎi   rén dào lǎo fāng zhī
fēng lài lóng yín lěng   bīng zhī wēi
zhū qīng zài   wàn hòu diāo shuí
qǐn qiáo   qín gōng diǎn zhī
jīn xún wèi   shàn bǎo dòng liáng 姿