竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
古寺何年废,松门月似冰。 间然孰为主,敲者只归僧。 地僻禅敲寂,天高兔魄升。 周游何处晚,剥啄有谁应。 未易分邻烛,又难上佛灯。 安知无岛辈,开户结诗盟。
nián fèi   sōng mén yuè shì bīng
jiān rán shú wéi zhǔ   qiāo zhě zhǐ guī sēng
chán qiāo   tiān gāo shēng
zhōu yóu chǔ wǎn   zhuó yǒu shuí yīng
wèi fēn lín zhú   yòu nán shàng dēng
ān zhī dǎo bèi   kāi jié shī méng