竹溪评余近诗发药甚多次韵

宋代 刘克庄
不羡上公被雉衮,宁为野老着牛簑。 素无文思加衰竭,薄有时名合折磨。 幸老舍人工润色,逢新天子建中和。 子来犹自商歌在,旧友何须裹饭过。
xiàn shàng gōng bèi zhì gǔn   níng wèi lǎo zhe niú suō
wén jiā shuāi jié   báo yǒu shí míng zhé
xìng lǎo shè rén gōng rùn   féng xīn tiān jiàn zhōng
lái yóu shāng zài   jiù yǒu guǒ fàn guò