麈尾

宋代 何绛
王谢当时物,高人日以挥。无言开妙论,不悟解玄机。 来去情难定,尘埃性所违。微风亦有意,于汝独依依。
wáng xiè dāng shí   gāo rén huī yán kāi miào lùn   jiě xuán
lái qíng nán dìng   chén āi xìng suǒ wéi wēi fēng yǒu