竹外荷花

宋代 韩淲
雨竹翻山翠,风荷漾水香。我行三步远,人饮一杯长。 不以扶头去,其如扫迹藏。柳花才露白,梅子又传黄。
zhú fān shān cuì   fēng yàng shuǐ xiāng xíng sān yuǎn   rén yǐn bēi zhǎng
tóu   sǎo cáng liǔ huā cái lòu bái   méi zi yòu chuán huáng