竹外海棠

宋代 卫宗武
我有三径园,今为牛马皂。 傍家寻丈地,昔未长荼蓼。 琅玕数十挺,新培岁可考。 幻出一庭阴,咫尺成深窈。 客来可款延,友至或径造。 于时正芳菲,所欠花缭绕。 隔篱旧封植,一种媚而好。 卷翠护春姿,娇红衒天巧。 折来侑清尊,嫣我灰一笑。 绝胜歌舞群,声容托幻眇。 久欲构小亭,为计恨不早。 金屋延阿娇,只恐人易老。 此花擅春妍,独恨易荣槁。 岂若对此君,四时森羽葆。 不惟袪尘俗,端可助吟啸。 良辰集朋簪,杯栏惭草草。 於焉小徜徉,即此是幽讨。
yǒu sān jìng yuán   jīn wèi niú zào  
bàng jiā xún zhàng   wèi zhǎng liǎo  
láng gān shù shí tǐng   xīn péi suì kǎo  
huàn chū tíng yīn   zhǐ chǐ chéng shēn yǎo  
lái kuǎn yán   yǒu zhì huò jìng zào  
shí zhèng fāng fēi   suǒ qiàn huā liáo rào  
jiù fēng zhí   zhǒng mèi ér hǎo  
juǎn cuì chūn 姿   jiāo hóng xuàn tiān qiǎo  
zhé lái yòu qīng zūn   yān huī xiào  
jué shèng qún   shēng róng tuō huàn miǎo  
jiǔ gòu xiǎo tíng   wèi hèn zǎo  
jīn yán ā jiāo   zhǐ kǒng rén lǎo  
huā shàn chūn yán   hèn róng gǎo  
ruò duì jūn   shí sēn bǎo  
wéi chén   duān zhù yín xiào  
liáng chén péng zān   bēi lán cán cǎo cǎo  
yān xiǎo cháng yáng   shì yōu tǎo