朱天永示仆二诗盖有激而云者因用其韵以广之

宋代 虞俦
是非得丧一毫轻,蛮触何劳角上争。 未可轻量天下士,渠知不是彀中英。 平生我亦轻馀子,到处君安得此名。 勿对秋花叹憔悴,春风回首又欣荣。
shì fēi de sàng háo qīng   mán chù láo jiǎo shàng zhēng  
wèi qīng liàng tiān xià shì   zhī shì gòu zhōng yīng  
píng shēng qīng zi   dào chù jūn ān míng  
duì qiū huā tàn qiáo cuì   chūn fēng huí shǒu yòu xīn róng