竹十一首

唐代 陈陶
不厌东溪绿玉君,天坛双凤有时闻。 一峰晓似朝仙处,青节森森倚绛云。 万枝朝露学潇湘,杳霭孤亭白石凉。 谁道乖龙不得雨,春雷入地马鞭狂。 啸入新篁一里行,万竿如瓮锁龙泓。 惊巢翡翠无寻处,闲倚云根刻姓名。 青岚帚亚思吾祖,绿润偏多忆蔡邕。 长听南园风雨夜,恐生鳞甲尽为龙。 迸玉闲抽上钓矶,翠苗番次脱霞衣。 山童泥乞青骢马,骑过春泉掣手飞。 须题内史琅玕坞,几醉山阳瑟瑟村。 剩养万茎将扫俗,莫教凡鸟闹云门。 一溪云母间灵花,似到封侯逸士家。 谁识雌雄九成律,子乔丹井在深涯。 燕燕雏时紫米香,野溪羞色过东墙。 诸儿莫拗成蹊笋,从结高笼养凤凰。 一节呼龙万里秋,数茎垂海六鳌愁。 更须瀑布峰前种,云里阑干过子猷。 丘壑谁堪话碧鲜,静寻春谱认婵娟。 会当小杀青瑶简,图写龟鱼把上天。 玄圃千春闭玉丛,湛阳一祖碧云空。 不须骚屑愁江岛,今日南枝在国风。
yàn dōng 绿 jūn   tiān tán shuāng fèng yǒu shí wén
fēng xiǎo shì cháo xiān chù   qīng jié sēn sēn jiàng yún
wàn zhī zhāo xué xiāo xiāng   yǎo ǎi tíng bái shí liáng
shuí dào guāi lóng   chūn léi biān kuáng
xiào xīn huáng xíng   wàn gān 竿 wèng suǒ lóng hóng
jīng cháo fěi cuì xún chù   xián yún gēn xìng míng
qīng lán zhǒu   绿 rùn piān duō cài yōng
zhǎng tīng nán yuán fēng   kǒng shēng lín jiǎ jǐn wèi lóng
bèng xián chōu shàng diào   cuì miáo fān tuō xiá
shān tóng qīng cōng   guò chūn quán chè shǒu fēi
nèi shǐ láng gān   zuì shān yáng cūn
shèng yǎng wàn jīng jiāng sǎo   jiào fán niǎo nào yún mén
yún jiān líng huā   shì dào fēng hóu shì jiā
shuí shí xióng jiǔ chéng   qiáo dān jǐng zài shēn
yàn yàn chú shí xiāng   xiū guò dōng qiáng
zhū ér ǎo chéng sǔn   cóng jié gāo lóng yǎng fèng huáng
jié lóng wàn qiū   shù jīng chuí hǎi liù áo chóu
gèng fēng qián zhǒng   yún lán gān guò yóu
qiū shuí kān huà xiān   jìng xún chūn rèn chán juān
huì dāng xiǎo shā qīng yáo jiǎn   xiě guī shàng tiān
xuán qiān chūn cóng   zhàn yáng yún kōng
sāo xiè chóu jiāng dǎo   jīn nán zhī zài guó fēng