朱世同喜雪中得酒出佳篇相谢用韵奉酬

宋代 吴芾
吾子一布衣,抱道仍怀德。 人呻仰其高,耐寒如松柏。 亦复诮其介,忍穷如铁石。 欲耕且无田,欲住且无宅。 借人茅舍居,破漏无遮幂。 兀坐懒扫除,凝尘常满席。 文章老更成,初不事雕刻。 间为场屋游,往往遭弃掷。 进取既不谐,资身又无策。 敩学三十年,尝作离乡客。 亦岂无六亲,为亲成间隔。 亦欲求知音,无奈俗眼白。 不知何所负,半生罹此厄。 空读万卷书,不得稽古力。 昨朝起开门,雪深平地尺。 极目望四郊,万里如一色。 穷人尽皱眉,共畏寒威逼。 亦大不能堪,君独无戚戚。 危然书窗下,哦诗度朝夕。 我送一壶酒,酒面蛆浮碧。 但可浇愁肠,岂足资欢适。 君乃走长篇,再三叙感激。 笔下有如君,足为人楷式。 勿谓道难行,自古有通塞。 时来会见上通津,莫忧计拙无衣食。
  bào dào réng huái 怀
rén shēn yǎng gāo   nài hán sōng bǎi
qiào jiè   rěn qióng tiě shí
gēng qiě tián   zhù qiě zhái
jiè rén máo shè   lòu zhē
zuò lǎn sǎo chú   níng chén cháng mǎn
wén zhāng lǎo gēng chéng   chū shì diāo
jiān wèi chǎng yóu   wǎng wǎng zāo zhì
jìn xié   shēn yòu
xiào xué sān shí nián   cháng zuò xiāng
liù qīn   wèi qīn chéng jiàn
qiú zhī yīn   nài yǎn bái
zhī suǒ   bàn shēng è
kōng wàn juàn shū  
zuó cháo kai mén   xuě shēn píng chǐ
wàng jiāo   wàn
qióng rén jǐn zhòu méi   gòng wèi hán wēi
néng kān   jūn
wēi rán shū chuāng xià   ó shī zhāo
sòng jiǔ   jiǔ miàn
dàn jiāo chóu cháng   huān shì
jūn nǎi zǒu cháng piān   zài sān gǎn
xià yǒu jūn   wéi rén kǎi shì
wèi dào nán xíng   yǒu tōng sāi
shí lái huì jiàn shàng tōng jīn   yōu zhuō shí