竹石屏歌谢遁泽

宋代 王柏
好古博雅时遁泽,往岁赠我墨图柏。 今年揆予初度临,又复持赠竹石屏。 柏以祝我老,竹以坚我心。 长歌短歌先后发,书室夜夜生光荧。 君才固磊落,爱我何独深。 此石不知出何地,来自紫阳夫子门。 紫阳缘督两授受,谓宜永作传家珍。 所宝又有大於此,余光委照非其人。 以我所愿紫阳学,以我生作石笋孙。 石笋固宜有石竹,笋竹生成同一根。 当时竹上岁寒句,先达难赏流传今。 去年忽得紫阳岁寒字,如约屏石来同盟。 朝夕敛身对二妙,俨然拱侍沧洲之竹林, 寓物敬慕度义全幽贞。不有畏友相勉励, 安得准绳磨琢箴。句中雅意已佩服, 石中有竹谁能评。欧梅苏范六君子, 绝识雄辨万口称。珠犀砂玉亦得矣, 髣髴未得此理真。顾我生既晚, 欲说口已瘖。造化发育固难测, 尝闻古有刚柔分。柔土既发万物之生气, 刚土故涵万物之阴精。人之所见自有限, 熟识万象俱妙凝。此非物之影, 真是竹之形。遗梢坠叶积於土, 土化为石竹自存。生物不随凝结变, 请观琥珀与水晶。我疑此石生渭滨, 土石变化岁一层。岁岁层层应万状, 直欲尽磨翠壁铺作千亩帐。
hào shí dùn   wǎng suì zèng bǎi  
jīn nián kuí chū lín   yòu chí zèng zhú shí píng  
bǎi zhù lǎo   zhú jiān xīn  
cháng duǎn xiān hòu   shū shì shēng guāng yíng  
jūn cái lěi luò   ài shēn  
shí zhī chū   lái yáng mén  
yáng yuán liǎng shòu shòu   wèi yǒng zuò chuán jiā zhēn  
suǒ bǎo yòu yǒu   guāng wěi zhào fēi rén  
suǒ yuàn yáng xué   shēng zuò shí sǔn sūn  
shí sǔn yǒu shí zhú   sǔn zhú shēng chéng tóng gēn  
dāng shí zhú shàng suì hán   xiān nán shǎng liú chuán jīn  
nián yáng suì hán   yuē píng shí lái tóng méng  
zhāo liǎn shēn duì èr miào   yǎn rán gǒng shì cāng zhōu zhī zhú lín  
jìng quán yōu zhēn yǒu wèi yǒu xiāng miǎn    
ān zhǔn shéng zhuó zhēn zhōng pèi    
shí zhōng yǒu zhú shuí néng píng ōu méi fàn liù jūn    
jué shí xióng biàn wàn kǒu chēng zhū shā    
fǎng wèi zhēn shēng wǎn    
shuō kǒu yīn zào huà nán    
cháng wén yǒu gāng róu fēn róu wàn zhī shēng    
gāng hán wàn zhī yīn jīng rén zhī suǒ jiàn yǒu xiàn    
shú shí wàn xiàng miào níng fēi zhī yǐng    
zhēn shi zhú zhī xíng shāo zhuì    
huà wèi shí zhú cún shēng suí níng jié biàn    
qǐng guān shuǐ jīng shí shēng wèi bīn    
shí biàn huà suì céng suì suì céng céng yīng wàn zhuàng    
zhí jǐn cuì zuò qiān zhàng