诸生有作红叶诗者爱其末句戏为补之
碧树凋馀老更红,强将颜色慰飘蓬。浓霜未著愁先醉,返照初回望欲空。
唐苑情多何足问,吴江句好更谁工。晚来蚁穴无归路,应恨萧萧匝地风。
bì
碧
shù
树
diāo
凋
yú
馀
lǎo
老
gēng
更
hóng
红
,
qiáng
强
jiàng
将
yán
颜
sè
色
wèi
慰
piāo
飘
péng
蓬
nóng
。
shuāng
浓
wèi
霜
zhù
未
chóu
著
xiān
愁
zuì
先
fǎn
醉
,
zhào
返
chū
照
huí
初
wàng
回
yù
望
kōng
欲
空
。
táng
唐
yuàn
苑
qíng
情
duō
多
hé
何
zú
足
wèn
问
,
wú
吴
jiāng
江
jù
句
hǎo
好
gèng
更
shuí
谁
gōng
工
wǎn
。
lái
晚
yǐ
来
xuè
蚁
wú
穴
guī
无
lù
归
yīng
路
,
hèn
应
xiāo
恨
xiāo
萧
zā
萧
dì
匝
fēng
地
风
。