祝圣清旦登星坛唱步虚下坛晓雾四开晴景熙然

宋代 程公许
峻极先峰接绛霄,佩环催肃大昕朝。步虚杳渺吟崆峒,飙驭依稀驻郁萧。 拟效嵩呼腾汉阙,细听天籁响虞韶。班回徙倚危栏望,红日初升宿雾消。
jùn xiān fēng jiē jiàng xiāo   pèi huán cuī xīn cháo yǎo miǎo yín kōng tóng biāo   zhù xiāo    
xiào sōng téng hàn quē   tīng tiān lài xiǎng sháo bān huí wēi lán wàng hóng   chū shēng 宿 xiāo