诸刹以水激硙磨殊可观为赋此诗

宋代 李纲
叠石壅寒派,湍流泻回溪。谁将方便智,成此妙圆机。 轮辐互高下,波涛郁翻飞。磨牙递旋斡,硙杵纷昂低。 玉粒已粲粲,琼花亦霏霏。虽存机械巧,利泽成博施。 试语汉阴老,使知浑沌非。惟当善用心,功与天地齐。
dié shí yōng hán pài   tuān liú xiè huí shuí jiāng fāng biàn zhì 便 chéng   miào yuán    
lún gāo xià   tāo fān fēi xuán wéi   chǔ fēn áng    
càn càn   qióng huā fēi fēi suī cún xiè qiǎo   chéng shī    
shì hàn yīn lǎo   shǐ 使 zhī hùn dùn fēi wéi dāng shàn yòng xīn gōng   tiān