竹扇二首 其一

唐代 王质
脱尽龙儿锦绣衣,一枝变化作千丝。泠然不受人间暑,谁道清风有歇时。
tuō jǐn lóng ér jǐn xiù   zhī biàn huà zuò qiān líng rán shòu rén jiān shǔ   shuí dào qīng fēng yǒu xiē shí