诸刹皆以石渠道水有至十馀里者感之赋诗

宋代 李纲
庐阜秀江南,凝结尽云母。泉源乃云腴,甘冽固其所。 悬为瀑布垂,蹙作龙鸾舞。交流涧谷中,厥味皆钟乳。 僧坊有能事,致远劳汲取。凿石为通渠,计里不计步。 回环绕山麓,高下映檐庑。蜿蜿虹腰转,溜溜螭头吐。 沛然饮濯馀,灌溉及园圃。谁将创物智,作此济众祖。 暂劳逸则永,心一力乃举。岂惟小物然,万事尽如许。 吾道何其衰,寤寐慨思古。
xiù jiāng nán   níng jié jǐn yún quán yuán nǎi yún gān   liè suǒ    
xuán wèi chuí   zuò lóng luán jiāo liú jiàn zhōng jué   wèi jiē zhōng    
sēng fāng yǒu néng shì   zhì yuǎn láo záo shí wèi tōng      
huí huán rào shān   gāo xià yìng yán wān wān hóng yāo zhuǎn liū   liū chī tóu    
pèi rán yǐn zhuó   guàn gài yuán shuí jiāng chuàng zhì zuò   zhòng    
zàn láo yǒng   xīn nǎi wéi xiǎo rán wàn   shì jǐn    
dào shuāi   mèi kǎi