主人司空见和未开牡丹辄却奉和

唐代 孙鲂
把笔临芳不自怡,首徵章句促妖期。已惊常调言多鄙,遽捧高吟愧可知。 绝代贞名应愈重,千金方笑更难移。狂歌狂醉犹堪羡,大拙当时是老时。
lín fāng   shǒu zhēng zhāng yāo jīng cháng diào yán duō   pěng gāo yín kuì zhī
jué dài zhēn míng yīng zhòng   qiān jīn fāng xiào gèng nán kuáng kuáng zuì yóu kān xiàn   zhuō dāng shí shì lǎo shí