主人司空后亭牡丹

唐代 孙鲂
佳卉挺芳辰,夭容乃绝伦。望开从隔岁,愁过即无春。 体物真英气,馀花似庶人。蜂攒知眷恋,鸟语亦殷勤。 况在豪华地,宁同里巷尘。酷怜应丧德,多赏奈怡神。 忌秽栽时土,尝甜折处津。绕行那识倦,围坐岂辞频。 入梦殊巫峡,临池胜洛滨。乐喧丝杂竹,露渍卯连寅。 饮兴尤思满,吟情自合新。怕风惟怯夜,忧雨不经旬。 栏槛为良援,亭台是四邻。虽非能伐性,争免碍还淳。 斗艳何惭蜀,矜繁未让秦。私心期一日,许近看逡巡。
jiā huì tǐng fāng chén   yāo róng nǎi jué lún wàng kāi cóng suì   chóu guò chūn
zhēn yīng   huā shì shù rén fēng cuán zhī juàn liàn   niǎo yīn qín
kuàng zài háo huá   níng tóng xiàng chén lián yīng sàng   duō shǎng nài shén
huì zāi shí   cháng tián zhé chù jīn rào xíng shí juàn   wéi zuò pín
mèng shū xiá   lín chí shèng luò bīn xuān zhú   mǎo lián yín
yǐn xīng yóu mǎn   yín qíng xīn fēng wéi qiè   yōu jīng xún
lán kǎn wèi liáng yuán   tíng tái shì lín suī fēi néng xìng   zhēng miǎn ài huán chún
dòu yàn cán shǔ   jīn fán wèi ràng qín xīn   jìn kàn qūn xún