主人故亭

唐代 王建
主人昔专城,城南起高亭。贵与宾客游,工者夜不宁。 酒食宴圃人,栽接望早成。经年使家僮,远道求异英。 郡中暂闲暇,绕树引诸生。开泉浴山禽,为爱山中声。 世间事难保,一日各徂征。死生不相及,花落实方荣。 我来至此中,守吏非本名。重君昔为主,相与下马行。 旧岛日日摧,池水不复清。岂无后人赏,所贵手自营。 浇酒向所思,风起如有灵。此去不重来,重来伤我形。
zhǔ rén zhuān chéng   chéng nán gāo tíng guì bīn yóu   gōng zhě níng
jiǔ shí yàn rén   zāi jiē wàng zǎo chéng jīng nián shǐ 使 jiā tóng   yuǎn dào qiú yīng
jùn zhōng zàn xián xiá   rào shù yǐn zhū shēng kāi quán shān qín   wèi ài shān zhōng shēng
shì jiān shì nán bǎo   zhēng shēng xiāng   huā luò shí fāng róng
lái zhì zhōng   shǒu fēi běn míng zhòng jūn wéi zhǔ   xiāng xià xíng
jiù dǎo cuī   chí shuǐ qīng hòu rén shǎng   suǒ guì shǒu yíng
jiāo jiǔ xiàng suǒ   fēng yǒu líng chóng lái   chóng lái shāng xíng