竹 其一

明代 徐渭
叶叶枝枝逐景生,高高下下自人情。两梢直拔青天上,留取根丛作雨声。
zhī zhī zhú jǐng shēng   gāo gāo xià xià rén qíng liǎng shāo zhí qīng tiān shàng liú   gēn cóng zuò shēng