竹 其一

宋代 吴惟信
所爱幽窗下,烟丛与露枝。才闻风起处,便是雨来时。 节直将谁比,心空只自知。青青长在眼,休说化龙迟。
suǒ ài yōu chuāng xià   yān cóng zhī cái wén fēng chǔ biàn   shì 便 lái shí    
jié zhí jiāng shuí   xīn kōng zhī zhī qīng qīng zhǎng zài yǎn xiū   shuō huà lóng chí